Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Nhân Sinh Quan của ông cụ non




Một ngày nào từ bùn nhơ lớn dậy,

Chốn cát bụi khắp nơi chỉ bụi cát,

Một phút rong chơi nặng gánh kiếp nhân sinh.

Luân hồi quả báo có ai nào hay biết,



Nghiệt ngã đường tu, nghiệt ngã cả đường về.


Hóa thân người, vẫn khổ đời bùn nhơ.

Vui chơi khắp chốn, theo mây theo gió cuốn,

Cố làm cố ăn, hóa ra chẳng phải mình.


Ông Phật trên cao, nhưng thành ra dưới thấp,

Trèo lên đỉnh núi, cứ tưởng mình thật cao

.Phật là bụi cát gió thổi bay theo gió,

Đừng về là tu, đường tu chẳng có về.


Ông thiên lôi ông làm sớm làm chớp,

Có đánh phải ai, dẫu chết cũng ráng cười.

Chẳng thành chánh quả, tu chi thành quả chánh.

Chạy khắp tám phương, đất mẹ dưới chân mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét