Tay nải vài ký lô, đầu chửa đội mũ. Nắng chiếu trên đầu thằng bé.
_Em có nhà không?
_Dạ có.
_Nhà em có nghèo không?
_Dạ không.
_Sao trông em nhếch nhác vậy?
_Nhà em không nghèo, không có nghĩa là em không phải kẻ nghèo.
_Vậy em là ai vậy?
_Dạ em là ông chủ...
_Em là kẻ nghèo, sao lại làm ông chủ được?
_Nghèo không có nghĩa, không có đầy tớ.
_Thế đầy tớ của em đâu? Anh chưa hiểu đầy tớ của người nghèo ra làm sao? Chắc nhìn còn nhếch nhác hơn em...
_Không oai lắm, phong độ lắm... và cũng kiêu với chủ lắm...giờ làm việc em gọi, nó chẳng thèm nghe máy...
Thằng cu con rút cái điện thoại cùi ra, bấm bấm:
_Nối máy cho gặp ông chủ tịch nước với...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét